Nông Thôn Làm Giàu Gà Trống Nuôi Con


1
Liễu Mạch có một mái tóc đen dài tự nhiên, xõa ngang vai, son môi không đánh nhưng vẫn cảm thấy ưa nhìn.

Một dáng vẻ bình thường như vậy nhưng lại luôn thu hút ánh mắt của người khác ngay từ giây phút đầu tiên gặp mặt.
Lại thêm ánh mắt của Liễu Mạch lúc đó như muốn xóa đi đau thương càng làm Lục Cẩm Hoa thêm đau lòng.
“Việc đó đã xảy ra lâu như vậy rồi, em không có liên quan, nên không cần cứ phải giữ trong lòng mặc cảm tội lỗi như vậy.”
Lục Cẩm Hoa đưa tay nắm lấy tay của vợ, tiếp lời: “Lần đó em gần như khó sinh, tới nay cơ thể vẫn không ổn, chuyện gì qua cứ để nó qua đi, Tiểu Mãn và Tiểu Tuấn vẫn còn cần được em chăm sóc.

Anh bình thường luôn bận rộn trong quân đội, không chăm lo được cho gia đình.”
Trong xe hai người mười ngón tay nắm chặt, giữa là hai người con, một gia đình vô cùng đầm ấm.
Nghĩa trang Cưu Sơn vô cùng lớn, các ngôi mộ được tu sửa rất ngay ngắn chỉnh tề.

Liễu Mạch ôm lấy một bó cúc họa mi lẳng lặng đứng trước bia mộ, gió thổi lên mái tóc đen dài của cô, càng làm cô lộ ra vẻ rung động lòng người.

Lục Cẩm Hoa lo rằng cô sẽ cảm mất, vội ôm lấy cô.
Bia mộ được lau sạch sẽ, như một tấm gương phản chiếu gia đình bốn người trước mặt.
Nam cao lớn rắn rỏi, nữ yểu điệu thướt tha, cùng với một cặp sinh đôi trai gái như được đúc từ vàng từ ngọc, vô cùng hạnh phúc.
Cô bé con kia sớm đã hết kiên nhẫn, Lục Cẩm Hoa một tay ôm vợ một tay bế con gái vội vàng rời đi.
Cậu bé con đi đằng sau, quay đầu thoáng nhìn qua bia mộ.
Bia mộ lẻ loi trơ trọi cùng hoa cúc, gió thổi hoa khẽ đung đưa.
Một nhà bốn người quay trở lại xe.
Tất cả giống như vừa tiến hành xong một nghi thức đẹp đẽ, nên càng thêm hòa hợp.
“Tiểu Mãn và Thành Tuấn đều đã ba tuổi rồi, anh nghĩ có thể đưa hai đứa đi nhà trẻ được rồi.” Lục Cẩm Hoa nghĩ tới chuyện cấp trên Cao Điền Hổ muốn đưa con đi mẫu giáo nên trao đổi với vợ.
“Nhưng mà con vẫn còn nhỏ, em sợ...!Ban đầu…” Liễu Mạch khẽ nhăn mày.
“Không sao, để anh nói với bố, bảo bố yêu cầu cảnh vệ Tiểu Tùng đưa đón các con đi học mỗi ngày.” Lục Cẩm Hoa biết tuy bố mình có phần cứng nhắc nhưng khi nhắc tới hai đứa cháu này là sẽ mềm lòng, chắc chắn sẽ cử người.
“Cảm ơn anh, Cẩm Hoa.” Liễu Mạch mắt sáng lên nhìn chồng.
Lục Cẩm Hoa được vợ nhìn bằng ánh mắt cảm kích làm lòng cũng có chút nhẹ nhõm, khẽ vỗ nhẹ vào ngón tay cô và nói: “Em ý, đã là mẹ của hai đứa con rồi mà cứ như thiếu nữ thuở mới quen vậy.”
Xe chạy rất nhanh, nghĩa trang ở phía sau cũng càng ngày càng xa rồi biến mất.

Chiếc xe dần dần lái lên đường cao tốc, biển chỉ dẫn viết đây là đường cao tốc Kinh Tây.
Đường cao tốc Kinh Tây là một đầu của thành phố Đại Kinh, đầu bên kia là thành phố Tây Hồ.


Cả đoạn đường này dài hơn ba nghìn cây số.
Dưới thành phố Tây Hồ có một cái huyện nhỏ là huyện Chung Sơn.
Dưới huyện Chung Sơn có một thị trấn nhỏ là thị trấn Lục Phong.
Trong thị trấn Lục Phong có một thôn làng nhỏ là thôn Bình Khẩu.
Trong thôn Bình Khẩu có một căn nhà cũ.
Trong căn nhà cũ có một cặp bố con.
Bố con tảo mộ trở về.
Chu Mộc nói với Tiểu Chi Chi: “Năm nay con phải đi nhà trẻ rồi.”
Tiểu Chi Chi mặt tỏ vẻ không tình nguyện, ngồi trong sân nhà, dùng sức đạp con rắn.
Một lúc sau, cô bé chạy tung tăng vào bếp, cầm lấy chiếc bát khi nãy đựng đồ cúng tới trước mặt bố, cuộn con rắn nhỏ lại nhét đầy một bát lớn.

Cô bé bưng tới cho Chu Mộc nói: “Con mang cho bố con rắn này, đừng bắt con đi học có được không?”
Chu Mộc nhìn con rắn vô tội đang nằm trong bát.

"Anh ta chỉ muốn quay về nhà tù Tây Hải lôi cái tên tiến sĩ giáo dục đánh cho một trận… Cái gì mà trẻ em cần phải được tiếp xúc với các loài động vật nhỏ để tìm hiểu về thiên nhiên?”

Chu Mộc bổ củi.

Tiểu Chi Chi nhặt củi.
Tiểu Chi Chi phát hiện ra một khúc củi bị rơi bên cạnh tổ kiến, ngay lập tức quên luôn công việc đang làm.

Cô bé tập trung ngồi nghịch kiến.
Nhìn thấy từng con kiến bò lên ngón tay nhỏ của bé con, Chu Mộc nhăn mày…
Lúc đầu nhặt được bé con này, Chu Mộc vừa mới được thả ra từ nhà tù, người toát lên vẻ đáng sợ, chẳng muốn cùng ai chung sống.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận